Quần áo nam Lương Bích Hữu điệu đà với áo dài

 

Trong thời tiết ấm áp của những ngày đầu xuân, chọn áo dài để dạo phố hay đi lễ chùa là điều mà nhiều cô gái chuộng trong những năm gần đây. Ca sỹ Lương Bích Hữu cũng không là ngoại lệ. Cô biểu hiện được nét đẹp dịu dàng khi mặc những chiếc áo dài của nhà thiết kế Minh Châu.











 

 

 

 

 

Photo:     quần áo nam       thời      Thời trang áo thun      trang sỉ          xống áo nam          thời trang sỉ          quần áo nam      Bảo Lê

Makeup: Hùng Việt

 

Stylist: Vương Hiếu
Costume: Áo dài Minh Châu

 

 

 

Tùng Huy

 

Theo ông Phùng Đắc Lộc, chủ tịch Hiệp hội Bảo hiểm VN, sau hàng loạt vụ cháy chợ và TTTM những năm gần đây, đã đến lúc bổn phận của ban quản lý cần phải mở mang hơn. Không chỉ thuần tuý là gìn giữ an ninh, trật tự và thu phí chợ mà ban quản lý chợ, TTTM phải có bổn phận và trách nhiệm bảo vệ tài sản của các hộ kinh dinh, trong đó có việc tổ chức vận động, thậm chí có biện pháp buộc tiểu thương mua bảo hiểm cháy nổ.

Bà hỏa gần, bảo hiểm xa

Theo Cục Giám sát quản lý bảo hiểm (Bộ Tài chính), doanh thu phí bảo hiểm cháy nổ bắt năm 2012 đạt 594 tỉ đồng, tỉ lệ bồi hoàn đạt 14%. Bên cạnh đó, bảo hiểm cháy, nổ tình nguyện đạt doanh thu 2.200 tỉ đồng, trong đó gần một nửa số tiền đã bồi thường cho các đơn vị gặp rủi ro.

Bà Trương Thị Hồng (đường Quyết Thắng, P.Phạm Ngũ Lão, TP Hải Dương) cho biết gia đình có hai kiôt (bà Hồng đứng tên một kiôt kinh doanh mỹ phẩm, còn chồng bà là ông Tạ Văn Hồng cũng đứng tên một kiôt kinh doanh áo xống, vải), kinh doanh tại TTTM từ khi ra đời (năm 2001). Mỗi năm vợ chồng bà nộp đầy đủ các loại tiền, nhưng không thấy ban quản lý chợ hay chính quyền đề nghị phải mua bảo hiểm tài sản hàng hóa.

Chị Tăng Thị Ánh, có kiôt  áo xống trên tầng 2, cũng nhấn tám năm buôn bán ở TTTM này, chị cũng như hồ hết tiểu thương đều chưa từng mua bảo hiểm và cũng không biết mua bảo hiểm thế nào. “Nói thật chúng tôi chẳng được ai hướng dẫn, nhắc nhở gì việc mua bảo hiểm. Về phòng cháy chữa cháy chúng tôi cũng chẳng được hướng dẫn. Họ (ban quản lý TTTM) phát cho cái bình     Thời trang nam     xịt cứu hỏa đấy nhưng chắc gì ai đã biết sử dụng” – chị Ánh nói.

Việc các tiểu thương kinh doanh tại chợ không có bảo hiểm cũng được chính chủ toạ UBND tỉnh Nguyễn Mạnh Hiển thừa nhận tại cuộc họp khẩn chiều 15-9. Theo ông Hiển, chính vì ban quản lý TTTM không mua bảo hiểm nên tổn thất nặng nề lúc này các tiểu thương không biết bấu víu vào đâu…

Trong khi đó, như Tuổi Trẻ đã thông tin ( Tuổi Trẻ 17-9), từ năm 2004 hệ thống báo cháy tự động tại TTTM này hoàn toàn bị kém. 2/4 bể nước ngầm cứu hỏa bị hỏng, không thể tích nước. 2/4 máy bơm chữa cháy hỏng động cơ, các van điều khiển bị gỉ mua áo xống sỉ giá rẻ sét, chẳng thể vận hành. Lối vào khu vực đặt máy bơm bị các quầy hàng che lấp…

Thậm chí từ năm 2006-2012, Công an tỉnh Hải Dương đã có các công văn đề nghị UBND TP Hải Dương và ban quản lý TTTM sửa sang quơ các hệ thống, thiết bị phòng cháy chữa cháy, nhất là việc cải tạo lại hệ thống điện, hệ thống thông gió và các đường thoát nạn… Cũng do chậm chuyển biến, thực hành công tác phòng cháy chữa cháy nên năm 2012 cơ quan chức năng của tỉnh Hải Dương đã phạt hành chính 30 triệu     Thời trang nam     đồng với trọng điểm do những vi phạm về sử dụng điện.

Thắt nhưng không ai thực hành

Bàn bạc với Tuổi Trẻ, một lãnh đạo Cục Quản lý giám sát bảo hiểm (Bộ Tài chính) cho biết quy định hiện hành nêu rất rõ các chợ và TTTM là những đối tượng bức phải mua bảo hiểm phòng chống cháy nổ. Tùy theo giao kèo bảo hiểm, khuôn khổ bảo hiểm cũng có cả bảo hiểm có hàng hóa tài sản bên trong của TTTM.

Để bảo hiểm hàng hóa thì ban quản lý TTTM đứng ra ký hợp đồng mua bảo hiểm với các doanh nghiệp bảo hiểm, chứ không phải đơn lẻ từng kiôt gian hàng ở trung tâm ký hiệp đồng với doanh nghiệp bảo hiểm. Vì khi đánh giá rủi ro thì doanh nghiệp bảo hiểm sẽ đánh giá cả TTTM.

Tuy nhiên, bàn luận với tuổi xanh qua điện thoại chiều 17-9, ông Nguyễn Thịnh Long, giám đốc Công ty bảo hiểm PVI Hải Dương, cho biết doanh nghiệp này cũng như quờ doanh nghiệp bảo hiểm khác trên địa bàn đều chưa thể “vào” được các chợ, TTTM. “Mấy năm trước chúng tôi có chào mời, tham mưu, nhưng sau hai, ba lần gửi thư mời không thấy ban quản lý phúc âm nên chúng tôi chẳng biết làm thế nào”.

Theo ông Long, quy định hiện hành, Ban quản lý chợ TTTM sẽ là mai mối mua bảo hiểm cháy nổ buộc, nhưng có lẽ họ không có nguồn kinh phí, hoặc không vận động thu góp được của các tiểu thương nên họ không mua bảo hiểm. “Để thực hiện mua – bán bảo hiểm thì chợ, TTTM phải đảm bảo các điều kiện theo quy định về gian cháy nổ, phải có chứng thực của cơ quan chức năng địa phương (sở hoặc phòng cảnh sát phòng cháy chữa cháy). Không biết có phải vì điều kiện này hay không mà họ không mua bảo hiểm” – ông Long nói.

Một lãnh đạo của Bảo hiểm Bảo Việt tại Hải Dương cho biết Hải Dương là tỉnh nhỏ, TP nhỏ nhưng có đến gần 20 đơn vị bảo hiểm lớn nhỏ, và không     thời trang sỉ     chỉ Bảo Việt mà hồ hết các đơn vị bảo hiểm khác đã chào mời, tham vấn nhưng đều chưa thực hành được việc bảo hiểm đối với các chợ, TTTM, các tiểu thương…

Doanh nghiệp bảo hiểm không “mặn”

Theo ông Phùng Đắc Lộc, không chỉ tiểu thương chưa quan hoài đến bảo hiểm tài sản, mà bản thân các doanh nghiệp bảo hiểm cũng không mặn mòi trong việc bán bảo hiểm cho tiểu thương tại các chợ và TTTM do rủi ro rất cao. “Rất nhiều TTTM, đặc biệt là chợ, không đủ điều kiện được cấp giấy chứng thực an toàn phòng cháy chữa cháy. Thành thử các doanh nghiệp bảo hiểm không bán bảo hiểm cho các đơn vị này” – ông Lộc nói.

Một lãnh đạo Công ty bảo hiểm Bảo Việt Hải Dương thừa nhận dù rất muốn nhiều khách hàng mua bảo hiểm, nhưng với điều kiện phòng cháy chữa cháy của chợ, TTTM không có họng vòi, không có bể chứa nước, tất cả đều không đảm bảo theo luật định thì làm sao dám bán. “Chúng tôi cũng đề xuất, lưu ý các cấp chính quyền, ban quản lý các chợ giúp đỡ, nhưng quả thực với điều kiện, hệ thống phòng cháy chữa cháy như thế, chúng tôi không thể làm sai quy định luật pháp để bán bảo hiểm được…” – Vị này nói.

Cũng theo ông Lộc, khi không bán được bảo hiểm cháy nổ buộc thì doanh nghiệp bảo hiểm cũng ngại bán bảo hiểm cháy nổ theo diện tình nguyện cho các TTTM, chợ. Bởi rủi ro cao khi TTTM, chợ không bảo đảm an toàn về phòng cháy chữa cháy. Bên cạnh đó, sau cháy nổ, việc xác định giá trị tài sản của các hộ tiểu thương để bồi thường là rất khó khăn. Như đối với doanh nghiệp thì đơn vị bảo hiểm có thể căn cứ vào cơ thuế quan, ngân hàng để xác định tài sản của doanh nghiệp qua doanh thu, vốn, tài sản…

Còn hộ tiểu thương thì không kê khai sổ sách, hoặc có kê khai cũng không đầy đủ, chuẩn xác. Còn nếu doanh nghiệp bảo hiểm có bán thì mức phí bảo hiểm sẽ cao hơn. Lúc đó, TTTM và chợ lại lắc đầu. “Chính vì rủi ro cao khi nguy cơ cháy nổ luôn rình rập tại TTTM và chợ nên các doanh nghiệp bảo hiểm cũng không tiếp cận từng tiểu thương để chào bán bảo hiểm. Họ thường phê chuẩn các ban quản lý TTTM và chợ” – ông Lộc nhận định.

Nêu bất cập trong quy định hiện hành về bảo hiểm cháy nổ nép, ông Lộc cho biết nghị định 46 có nêu là việc bán bảo hiểm cháy nổ cho TTTM không cần giấy chứng thực an toàn phòng chống cháy nổ, mà chỉ cần biên bản rà soát về an toàn phòng cháy chữa cháy. Tuy nhiên, trong thông tư 220 của Bộ Tài chính chỉ dẫn chi tiết việc bán bảo hiểm cháy nổ bắt buộc lại yêu cầu đơn vị mua phải có giấy chứng thực an toàn phòng cháy chữa cháy.

Vụ cháy chợ Quảng Ngãi: hàng trăm tiểu thương trắng tay do không mua bảo hiểm

Rạng sáng 9-2-2012, lửa bốc cháy tại tầng 1, cửa số 9 của chợ Quảng Ngãi và sau đó cháy ngùn ngụt dù rằng đã huy động sờ soạng phương tiện chữa cháy của tỉnh, các đơn vị trên địa bàn và Quảng Nam. Đến chiều thì ngọn lửa đã thiêu rụi cả thảy khu chợ Quảng Ngãi. Thống kê có 424 hộ kinh doanh với 628 lô, sạp các mặt hàng xống áo, tạp hóa, giày dép, bánh kẹo, mỹ phẩm… Với khoảng 650 tấn, ước thiệt hại trên 200 tỉ đồng, trong đó tiểu thương khoảng 150 tỉ đồng.

Ngay sau khi vụ cháy chợ xảy ra thì phát hiện quơ các hộ     quần áo nam     tiểu thương không có hộ nào mua bảo hiểm cho hàng hóa của mình, kể cả ban quản lý chợ Quảng Ngãi. Căn do được các đơn vị bảo hiểm cho biết là do các tiểu thương không quen và không thích mua bảo hiểm; mua bán hàng hóa chứng từ không đảm bảo…, Còn chợ Quảng Ngãi không được bán bảo hiểm do không đáp ứng các yêu cầu về an toàn của bảo hiểm.

Sau đó duyên cớ cháy chợ được xác định do chập đường dây dẫn điện làm cháy vỏ cách điện rồi lan ra xung quanh. Công an tỉnh Quảng Ngãi đã khởi tố hình sự vụ án nhưng đến tháng 7-2013, sau 17 tháng tiến hành điều tra, công an đã chính thức tạm đình chỉ điều tra vụ án cháy chợ Quảng Ngãi. Nguyên cớ vụ án quá phức tạp, liên tưởng đến nhiều người, nhiều ngành trong tỉnh nên chưa thân xác định được bị can phạm tội vi phạm quy định về PCCC. Trước đó vài năm, Quảng Ngãi đã có hai chợ huyện bị “bà hỏa” viếng thăm là chợ Di Lăng (huyện giang san) và chợ Châu Ổ (huyện Bình Sơn).

————————————

click here Tin bài liên can:

>>   Trọng điểm thương nghiệp Hải Dương vẫn mịt mù khói >>   quờ quạng 3 tầng trọng tâm thương mại Hải Dương cháy rụi >>   Sau 2 ngày, bên trong TTTM Hải Dương vẫn âm ỉ khói

>> TTTM Hải Dương cháy: lực lượng công an tỉnh không đủ dập tắt

Trước đây, chợ Nghĩa Tân đã từng được người dân phản ánh về vấn đề này.

Vẫn biết, việc người bán hàng không coi khách ra gì không phải bây giờ mới có, nhưng gần đây, hiện tượng này ngày càng phổ biến, “khét tiếng” hơn rất nhiều, khiến người mua hàng ngày càng khó chịu.

Chứng kiến mới biết, “khách hàng là thượng đế” ở chợ này là điều “xa xỉ”. Vẫn biết là “thuận mua, vừa bán” nhưng các tiểu thương chẳng những không tiếp đón khách mà còn kênh kiệu ra mặt.

Ngay tại sạp hàng quần áo, có một bạn động tay vào chọn cái quần nhưng quá rộng nên không mua, người bán hàng ngay lập tức lấy cớ phải vía để buông những lời nhục mạ, chửi bới khách không ngớt. Thậm chí, còn cầm ngay cái quần đó vòng qua vòng lại dưới chân đuổi khách đi.

Đặc biệt, giá cả chợ này được người bán nói thách với giá quá cao so với thực tế, người mua buộc phải trả giá nhưng bị người bán chửi lại ngay, nào là: “Người ta đi ăn cướp được chắc”, “mấy con khùng đến hàng bà… không có tiền thì cút…”, “hàng lấy đắt rồi, mua được thì mua, không mua thì biến”…

Điều đáng nói, người bán hàng ở chợ này có thể “đuổi vía” khách mua bất cứ lúc nào, không nhất thiết phải là buổi sáng mở hàng, mà ngay cả giữa trưa, buổi chiều cũng đều được xem là “chưa mở hàng nên nặng vía”.

Hình thức đuổi khách hàng thì có nhiều lắm, ví như: Rắc muối gạo trừ vía, lấy đồ phủi phủi hoặc đảo qua đảo lại dưới chân hay kiếm giấy đốt lên hỏa vía…. Khách mà chưa chịu đi thì lườm nguýt, chửi rủa.

“Người ta mua mất tiền chứ có ăn không mà ghê ghớm quá mức…” -  một người mua hàng chia sẻ.

Điều vô lí ở đây là, nếu người bán hàng chửi khách thì không sao, nhưng nếu khách hàng đôi co lại thì chắc chắn sẽ có vụ đụng độ ngay tức thì.

Có người bán hàng lâu năm ở chợ nói: “Trước đây chợ này đông đúc lắm, hàng quán bán sướng tay chứ không như bây giờ. Do nhiều cô bán hàng quá đanh đá, đôi co với khách hàng thì như cơm bữa. Tóm lại là ghê gớm, chẳng coi khách ra gì nên dạo này vắng khách”.

Hỏi người bán hàng trong sạp, có chị nói: “Vì những người chanh chua nên người ta đi chợ mua đồ thì chủ yếu loanh quanh bên ngoài chợ, những chỗ bán hàng nhỏ lẻ chứ không dám vào những sạp hàng phía trong. Vì thế, hàng hóa ế ẩm là chuyện đương nhiên…”.

Đây là vấn đề của văn hóa ứng xử, ngày càng trở nên cần thiết đối với con người hiện đại. Đặc biệt, thời buổi kinh tế thị trường, lời nói càng trở nên cần thiết trong kinh doanh. Vậy mà chợ Nghĩa Tân, Cầu Giấy, Hà Nội lại tồn tại những tình huống gây bức xúc không nhỏ đối với đa số khách hàng khi đến chợ này. Không những hình ảnh người bán hàng ngày càng xấu đi trong mắt khách hàng, mà còn làm ảnh hưởng đến một bộ phận tiểu thương buôn bán lâu năm trong khu chợ.

Leave a reply

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>